Về Tuyến
Người sáng lập Kết Nối Việt Nam
Nguyễn Trương Tuyến
Gần 20 năm điều hành doanh nghiệp — 4 lần đưa sản phẩm lên Top 1 Việt Nam — Người dẫn dắt những ai đang mất phương hướng tìm ra điểm bứt phá của đời họ.
Khi bạn đã cố hết sức mà đời vẫn chưa ngon
Bạn không thiếu nỗ lực — thứ bạn thiếu là một điểm bứt phá
Có một câu hỏi tôi gặp đi gặp lại ở rất nhiều người, dù họ hiếm khi nói ra thành lời. “Mình đã cố gắng đến vậy, sao cuộc đời mình vẫn chưa được như mình kỳ vọng.”
Họ không lười. Họ đi làm chăm chỉ, học đủ thứ, thử đủ nghề. Sáng dậy sớm hơn người khác, tối về muộn hơn người khác. Nhưng càng cố, họ càng thấy mình như đang chạy trên một vòng tròn, mệt mà không tới đâu. Lâu dần, họ bắt đầu nghi ngờ chính mình. Hay là mình không đủ giỏi. Hay là số mình nó vậy.
Tôi muốn nói ngay với bạn: cả hai câu đó đều sai.
Bạn không thiếu nỗ lực. Thứ bạn thiếu là một điểm bứt phá, một khoảnh khắc mà tại đó cuộc đời rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Nhìn lại đời mình, tôi thấy rõ điều này. Những gì tôi có hôm nay không đến từ việc mỗi ngày cố thêm một chút theo lối cũ. Nó đến từ vài khoảnh khắc quyết định, mà nếu hôm ấy tôi không sẵn sàng, cơ hội sẽ đi qua như chưa từng tồn tại.
Tôi viết bài này cho những người đang đi tìm khoảnh khắc ấy. Vì tôi từng là một người trong số đó. Và vì tôi tin một điều đã được chính đời tôi kiểm chứng: cuộc đời đổi thay bởi những điểm bứt phá. Bạn không đoán trước được nó đến lúc nào. Việc của bạn là chuẩn bị sẵn sàng mỗi ngày, để khi nó đến thì nắm lấy.
“Cuộc đời đổi thay bởi những điểm bứt phá. Bạn không đoán trước được nó đến lúc nào. Việc của bạn là chuẩn bị sẵn sàng mỗi ngày, để khi nó đến thì nắm lấy.”
— Nguyễn Trương TuyếnTôi là ai, và vì sao tôi chọn con đường này
Từ tay trắng đến người dẫn dắt
Tôi là Nguyễn Trương Tuyến, người sáng lập Công Ty Kết Nối Việt Nam, TGS, CDS. Tôi có gần 20 năm điều hành doanh nghiệp, bốn lần đưa 4 sản phẩm khác nhau lên vị trí Top 1 Việt Nam.
Người ta hay gọi tôi là doanh nhân, là nhà đào tạo thực chiến. Nhưng tôi không thích những danh xưng to tát. Chức danh không nói được điều gì nhiều về một con người. Nó không cho bạn biết người đó đã đi qua những gì, đã ngã ở đâu, và đứng dậy bằng cách nào.
Nếu phải tự giới thiệu bằng một câu thật, tôi sẽ nói thế này: tôi là một người từng tay trắng, đã ngã nhiều lần, mỗi lần đều chọn đứng dậy, và bây giờ dành phần đời còn lại để dẫn những người đang mất phương hướng tìm ra điểm bứt phá của đời họ.
Vì sao lại là những người mất phương hướng? Vì cảm giác đó, tôi cũng phải từng trải qua rất nhiều lần. Cảm giác đứng giữa ngã ba đường mà không biết rẽ lối nào. Cảm giác cố mãi mà không thấy lối ra. Tôi hiểu nó không phải qua sách vở, mà qua chính da thịt mình. Và cũng vì hiểu, tôi biết một điều: người đang mất phương hướng không cần thêm một lời phán xét. Họ cần một người đi trước, đã từng lạc như họ, quay lại nắm tay chỉ đường.
Tuổi thơ tay trắng và chiếc đồng hồ đầu đời
Mảnh đất Quảng Ngãi và lời hứa đầu tiên
Tôi sinh ra ở một vùng quê nghèo miền Trung, mảnh đất Quảng Ngãi. Nơi tôi lớn lên, cái nghèo không phải một khái niệm — nó là thứ nhìn thấy được trong từng bữa cơm, từng mùa mưa bão.
Mẹ tôi mất từ rất sớm, chỉ vì nhà không có tiền chữa bệnh. Tôi không kể điều này để bạn thương tôi. Tôi kể vì đó là lần đầu tiên trong đời, một đứa trẻ như tôi hiểu ra một sự thật trần trụi: có những mất mát không phải do số phận, mà do túng thiếu. Từ ngày ấy, trong tôi hình thành một khát khao lặng lẽ mà dữ dội — là phải thoát nghèo, không phải để giàu cho oai, mà để những người mình thương không bao giờ phải chịu cảnh ấy nữa.
Tuổi thơ tôi là những năm sống tự lập xa nhà, phải tự mình nỗ lực vươn lên tất cả để có thể tự quyết định cuộc đời mình. Không có ai đứng sau lưng nhắc bài, không có ai đỡ khi vấp. Mọi thứ phải tự học, tự lo, tự chịu. Nghe thì thiệt thòi, nhưng bây giờ nhìn lại, tôi biết ơn quãng đời đó. Nó dạy tôi một thứ mà trường lớp không dạy: khả năng tự đứng vững khi không còn gì để dựa.
Hồi đi học, tôi hay đứng ra bảo vệ những đứa bạn yếu thế hơn mình. Có lẽ vì tôi biết rõ cảm giác không có ai đứng về phía mình nó ra sao. Sau này ngẫm lại, tôi nhận ra sứ mệnh của mình hôm nay đã bắt đầu từ những ngày đó, chỉ là khi ấy tôi chưa biết gọi tên.
“Đồng tiền đầu tiên tôi kiếm được là từ việc dạy kèm. Tôi dùng số tiền ấy mua một chiếc đồng hồ. Nó không đắt. Nhưng đến hôm nay tôi vẫn giữ, vì đó là vật chứng của cái ngày tôi tự nói với mình: từ đây, mình sẽ đứng trên đôi chân của chính mình.”
— Nguyễn Trương TuyếnCó những món đồ rẻ tiền nhưng lại định hình cả một con người. Chiếc đồng hồ ấy, với tôi, không đo giờ. Nó đo lời hứa.
Chín công ty làm thuê và 50 triệu đầu tiên
Trường kinh doanh thực chiến đầu tiên
Tôi vào Sài Gòn học Đại học Kinh tế Thành phố Hồ Chí Minh mà trong túi chỉ có 2 triệu đồng để đóng tiền nhập học. Đặt chân xuống thành phố, tôi hiểu ngay một điều: ở đây không ai nuôi mình cả. Tôi tự đi làm mọi thứ để kiếm sống, vừa học vừa làm. Có việc gì làm việc đó, miễn là lương thiện và có đồng ra đồng vào để trụ lại giảng đường.
Trước khi ra trường, tôi làm thuê qua 9 công ty khác nhau. Người ta hỏi sao nhảy việc nhiều vậy, chắc là đứng núi này trông núi nọ. Tôi có lý do riêng: mỗi công ty là một lớp học. Tôi đến để học cách một doanh nghiệp vận hành, học cách người ta quản trị con người, học cách một người sếp ra quyết định lúc thuận lợi và cả lúc khó khăn. Có nơi dạy tôi điều nên làm. Có nơi dạy tôi điều tuyệt đối không được làm. Cả hai loại bài học đều đáng giá như nhau.
Trong khi bạn bè đi làm để nhận lương, tôi đi làm để nhận bài học — lương chỉ là phần kèm theo. Chín công ty ấy, cộng lại, chính là trường kinh doanh thực chiến đầu tiên của đời tôi, nơi học phí được trả bằng mồ hôi thay vì tiền.
Hành trình 50 triệu đầu tiên
Bốn lần chạm vị trí số một Việt Nam
Một quy luật, không phải may mắn
Tôi kể phần này không phải để khoe, mà để bạn nhìn thấy một quy luật.
Hệ thống rửa xe tự động
Sáu giờ tối hôm ấy, sau cả ngày dài, tôi vẫn ngồi dò từng từ khóa để tìm cơ hội thị trường. Rồi cụm từ “rửa xe tự động” hiện ra. Tôi vỗ đùi đứng bật dậy — nhìn thấy thứ mà lúc đó chưa mấy ai nhìn thấy: một nhu cầu có thật, đang lớn dần, mà gần như chưa ai phục vụ tử tế. Tôi đề nghị phân phối độc quyền nửa nước, từ Huế tới Cà Mau, và đặt ngay 10 hệ thống đầu tiên khi trong tay chưa có gì chắc chắn. Về sau, mảng này phát triển thành chuỗi 5S, rồi chúng tôi tự bước vào sản xuất và xuất khẩu sang Đông Nam Á.
Công ty viết & xuất bản sách
Dẫn đầu về tốc độ xuất bản. Tôi làm sách vì tin rằng tri thức được đóng gói đúng cách có thể đổi đời một con người, như những cuốn sách năm xưa đã đổi đời tôi. Chính tôi cũng viết hai cuốn — Bí quyết kiếm tiền tỷ và Bí mật tác giả sách thành công — như một cách trả ơn những trang sách cũ.
Buồng khử khuẩn toàn thân
Covid ập xuống, cả thị trường đứng hình, người người co cụm. Ai cũng nhìn thấy nguy. Tôi tập cho mình thói quen nhìn thêm một nhịp nữa: trong nguy có gì. Tôi nhìn vào chính khoảng tối ấy và làm buồng khử khuẩn toàn thân, rồi đưa nó ra nhiều nước. Sản phẩm ra đời từ đúng chỗ mà người khác chỉ thấy bế tắc.
ATM gạo & thiện nguyện Covid
Cũng trong những ngày Covid, tôi tài trợ 11 máy ATM gạo và cùng mọi người huy động hàng trăm tấn gạo cho bà con khó khăn. Tôi làm việc đó không tính toán gì, chỉ nghĩ đơn giản bà con đói thì mình góp gạo. Vậy mà sau đó, sản phẩm của tôi được cả thị trường chấp nhận. Đó là lần đầu tiên tôi chứng kiến rõ ràng đến vậy: thứ mình cho đi bằng cả tấm lòng lại quay về theo cách mình không ngờ tới.
Những năng lực không ai sinh ra đã có
Tất cả đều do học và rèn
Nhiều người nhìn vào bốn lần dẫn đầu ấy rồi bảo tôi may mắn, hoặc bảo tôi có tố chất. Tôi xin nói thật: tôi không sinh ra với bất cứ năng lực nào trong số đó. Tất cả đều do học và rèn, trả giá từng chút một qua gần 20 năm thương trường.
Tôi rèn được khả năng giải quyết vấn đề trong nguồn lực hạn hẹp, xoay sở để lật ngược thế cờ, vì cả đời tôi chưa bao giờ được bắt đầu trong dư dả. Khi bạn quen khởi sự với hai bàn tay trắng, bạn buộc phải nghĩ ra cách mà người đủ đầy không cần nghĩ.
Tôi rèn được khả năng lãnh đạo, gắn kết những đội nhóm rời rạc thành một tập thể đồng lòng. Bài học này không đến từ sách quản trị, nó đến từ những lần chính tôi làm sai, để đội ngũ tan tác, rồi phải học lại từ đầu cách lắng nghe anh em.
Tôi học bán hàng không phải bằng thủ thuật, mà bằng cách lắng nghe để thấu hiểu nỗi đau của khách. Tôi học marketing bằng cách thiết kế thông điệp chạm đúng trái tim người nghe. Và tôi rèn khả năng diễn thuyết, đào tạo trước hàng nghìn người, dù xuất phát điểm chỉ là một cậu sinh viên tỉnh lẻ nói giọng miền Trung giữa Sài Gòn.
“Nếu tất cả năng lực ấy đều học được, rèn được, thì bạn cũng học được và rèn được. Xuất phát điểm của bạn không quyết định đích đến của bạn. Tôi là bằng chứng sống cho câu đó.”
— Nguyễn Trương TuyếnNhững người thầy và những người giữ tôi đứng vững
Không ai tự mình khôn lớn
Tôi không tự mình khôn lớn. Tôi có mười người thầy ở nhiều lĩnh vực, từ kinh doanh, marketing, bán hàng cho tới Đông phương học, nhân quả, sân khấu và đầu tư. Mỗi người thầy mở cho tôi một cánh cửa mà tự tôi có lẽ cả đời không tìm thấy. Trong kinh doanh, người ảnh hưởng đến tôi nhiều nhất là thầy Phạm Thành Long.
Tôi kể về những người thầy để nhắn bạn một điều: đừng tiếc tiền và tiếc thời gian cho việc học. Người tay trắng chỉ có một loại vốn duy nhất không ai lấy được — là những gì đã nạp vào đầu và rèn vào người. Tôi đi lên bằng đúng loại vốn đó.
Nhưng người giữ tôi đứng vững lại là những người ở nhà. Vợ tôi, Võ Ngọc Anh, cho tôi sự bình an và chiều sâu của trí tuệ nhân quả. Những lúc tôi nóng nảy nhất, chông chênh nhất, cô ấy là người kéo tôi về điểm tĩnh. Ba tôi, Nguyễn Trương Huy, dạy tôi bằng chính cách ông sống: nhẹ nhàng, lắng nghe, yêu thương nhường nhịn. Ông không giảng đạo lý bao giờ, ông chỉ sống, và tôi nhìn ông mà học. Còn con trai tôi, Dean Ốc Hin, nhắc tôi rằng mọi cuộc chinh phục ngoài kia sẽ vô nghĩa nếu mình quên mất tổ ấm của mình.
“Thành công mà đánh đổi bằng gia đình, với tôi, không phải thành công. Đó là một món nợ trả góp mà về già mới thấy lãi suất khủng khiếp thế nào.”
— Nguyễn Trương TuyếnKhi người hay nói về mạnh mẽ suýt gục ngã
Tôi không kể một hành trình toàn màu hồng
Tôi không kể với bạn một hành trình toàn màu hồng, vì chính tôi đã đi qua quá nhiều gai để biết điều đó là dối trá.
Có một quãng tôi gánh nợ vì đầu tư sai hướng. Con số nợ không phải thứ đáng sợ nhất. Đáng sợ nhất là thứ nó làm với cái đầu mình. Áp lực đè đến mức tôi cạn kiệt cả sự sáng tạo, ngồi trước bàn làm việc mà đầu óc trống rỗng, có lúc tưởng đã phá sản đến nơi. Trớ trêu ở chỗ, khi ấy tôi đã là người đứng lớp nói về nghị lực cho người khác. Ban ngày tôi tiếp thêm lửa cho học viên. Tối về, tôi ngồi một mình với đống lửa của chính mình đang tắt dần.
Chính quãng đó dạy tôi bài học mà tiền không dạy được: trước khi làm chủ bất cứ điều gì ngoài kia, phải làm chủ được bên trong mình. Tôi tập kiểm soát cơn nóng giận, thứ đã nhiều lần làm tôi mất người, mất việc. Tôi tập bỏ ngoài tai những lời phán xét, vì tôi nhận ra mình không thể vừa bay vừa cúi xuống cãi nhau với mặt đất.
Tôi hay tự nhắc mình bằng một hình ảnh: đại bàng không bận tâm tiếng gà. Nó bay cao, và tiếng ồn dưới đất không níu được đôi cánh nó.
Tôi cũng học được cách thôi kiệt sức vì cố làm hài lòng tất cả mọi người. Đó là cái bẫy ngọt ngào nhất đời, vì nó khoác áo của sự tử tế. Bây giờ tôi chỉ tập trung vào ba thứ: mục tiêu của mình, sứ mệnh của mình, và những người thật sự cần mình. Từ ngày sống như vậy, tôi làm được nhiều hơn mà lòng lại nhẹ hơn.
“Gục xuống không đáng xấu hổ. Nằm luôn ở đó mới đáng tiếc. Tôi đã gục, đã đứng dậy, và chính vì thế tôi biết chắc bạn cũng đứng dậy được.”
— Nguyễn Trương TuyếnTriết lý gieo hạt và bốn sự chuẩn bị
Muốn gặt điều gì, hãy gieo chính điều đó trước
Tôi cũng là học trò của Thầy Nguyễn Công Bình, người đã trao cho tôi một triết lý nền — tôi gọi là tư duy gieo hạt. Muốn gặt điều gì, hãy gieo chính điều đó cho người khác trước. Muốn kinh doanh tốt, hãy giúp người khác kinh doanh tốt. Muốn khỏe, hãy giúp người khác khỏe lên. Muốn được nâng đỡ, hãy nâng đỡ ai đó đang cần. Triết lý ấy tôi không chỉ theo đuổi mà còn mang mọi lúc mọi nơi vào cuộc sống, từ cách tôi làm ăn, cách tôi dạy học trò, đến cách tôi dạy con.
Còn với điểm bứt phá, vì không ai đoán trước được nó, tôi chuẩn bị mỗi ngày bằng bốn việc:
Phát triển bản thân
Mỗi ngày tôi buộc mình học một điều gì đó mới, vì tôi hiểu cơ hội chỉ đậu xuống vai người đủ năng lực giữ nó. Từ khóa rửa xe tự động năm xưa có thể đã hiện ra trước mắt cả nghìn người, nhưng nó chỉ thành cơ hội với người đã chuẩn bị đủ để nhìn ra và làm tới.
Xây dựng những mối quan hệ tốt
Không ai bứt phá một mình. Sau mỗi bước ngoặt của đời tôi đều có bóng dáng một người thầy, một người anh em, một người đồng đội. Quan hệ tốt không xây bằng danh thiếp, nó xây bằng những lần mình cho đi trước mà không đòi hỏi.
Mạnh mẽ hành động
Biết mà không làm thì chưa phải là biết. Tôi thà làm rồi sai rồi sửa, còn hơn ngồi phân tích cho tới khi cơ hội thuộc về người khác. Mười hệ thống rửa xe đầu tiên được đặt khi trong tay tôi chưa có gì chắc chắn — đó là hành động, không phải liều lĩnh, vì phía sau nó là sự chuẩn bị.
Liên tục tiến về phía trước
Có ngày tiến một bước dài, có ngày chỉ nhích được một chút, có ngày vấp ngã phải bò. Không sao cả. Miễn là sáng hôm sau, mình lại quay mặt về đúng hướng và đi tiếp. Chính những ngày âm thầm ấy đang gom sức bật cho cú nhảy mà bạn chưa nhìn thấy.
Tôi đang đồng hành cùng ai, và lời mời của tôi
Điểm bứt phá không chừa một ai. Kể cả bạn.
Hôm nay, tôi dành thời gian của mình cho những người đang mất phương hướng. Người đi làm mãi mà thấy đời giậm chân tại chỗ. Người khởi nghiệp đang giữa cơn bão đầu tiên. Người vừa ngã một cú đau và đang tự hỏi mình có đứng dậy nổi không. Người có một giấc mơ cứ cất mãi trong ngăn kéo vì chưa dám tin mình xứng đáng.
Tôi không hứa với bạn một con đường trải hoa hồng. Tôi cũng không có công thức nào bảo đảm ai làm theo cũng thành công, vì mỗi người mỗi hoàn cảnh, bạn luôn cần cân nhắc theo tình hình thật của mình. Ai hứa với bạn điều ngược lại, bạn nên dè chừng người đó.
Thứ tôi có là những bài học đã trả giá bằng mồ hôi và nước mắt thật, và một niềm tin đã được kiểm chứng: tôi bứt phá được không phải vì tôi hơn ai, mà vì tôi không bỏ cuộc.
Nếu bạn đang đứng ở một làng quê nghèo của riêng mình, đang mang một vết thương chưa lành hay một giấc mơ chưa dám gọi tên, tôi muốn bạn biết: tôi đã từng ở đó. Tôi biết đường ra. Và tôi luôn ở đây, khi bạn cần một người đi trước nắm tay dẫn lối.
Nguyễn Trương Tuyến
Vì cuộc sống tốt đẹp của bạn.